Mà lại chẳng phải cháu nghỉ là con người chị thoả tắt hơi ngữ em biết bao

Chị biết là em đã trông nom cháu nó cho đến tận bây giờ. Nhưng người ta đã đề nghị với em một chỗ làm tốt, nếu cháu Heidi cứ ở với em thì em sẽ buộc phải từ chối. Chị cũng hiểu đấy, Barbel, không thể như thế được; em không thể hy sinh thân mình. Ông cụ cần phải giúp chúng em và em chắc chắn là ông ấy sẽ giúp.

- Chị không dám chắc như em được. - Barbel nói. - Chị biết ông ấy mà... Làm sao ông ấy có thể trông nom một đứa trẻ còn bé như thế này?... Thế còn cái chỗ làm việc tốt mà người ta đề nghị với em, đó là việc gì vậy? Em sẽ đi đâu?
- Đi Francfort, chị thân mến ạ, tới nhà những con người đáng quý mà em gặp, hồi mùa nghỉ năm ngoái. Họ ở các phòng thuộc tầng em, và em đã phục vụ họ. Hồi ấy, họ đã muốn đưa em đi. &Ldquo;Cô   xem boi tuoi mao   hãy đi với chúng tôi, họ bảo em, cô sẽ được sung sướng.&Rdquo; Nhưng em đâu có được tự do... Năm nay, họ lại đề nghị và cứ nài nỉ mãi đến mức cuối cùng, em đã quyết định đến làm cho họ... Vậy đấy, giờ thì chị biết cả rồi.

- Ừ, Dete ạ, và chị cũng biết rằng chị chẳng muốn ở vào địa vị của đứa trẻ mồ côi này. Trên kia, ông già sống như một người ẩn dật. Chẳng ai gặp gỡ ông ấy bao giờ, ngay cả   xem boi truc tuyen   ở nhà thờ... Giỏi lắm người ta chỉ thấy ông ấy mỗi năm một lần... Ai ai cũng tránh xa mỗi khi ông ấy tới gần, cứ như thể họ sợ cây gậy của ông ấy vậy... Đúng là chòm râu trắng và đôi lông mày rậm của ông ấy trông rất ấn tượng. Tưởng như một kẻ hoang dã...
- Nhưng điều đó đâu có ngăn cản ông ấy là ông nội của đứa nhỏ. Râu và lông mày của ông ấy chẳng có liên quan gì đến chuyện này cả... Ông ấy phải trông nom Heidi và ông ấy sẽ làm việc đó, rồi chị xem.
Xem boi tuoi- Chị cũng mong như thế, - Barbel nói, -nhưng chị sẵn sàng trả giá đắt để được biết vì sao ông ấy lại sống lẩn khuất như một kẻ mắc dịch... Mọi người kể chẳng thiếu gì chuyện! Hẳn em cũng có nghe... Dete này, chẳng nhẽ chị em chẳng nói gì với em sao?
- Em biết hết. - Dete nói. - Nhưng em sẽ không nói hé một lời. Chị biết điều gì sẽ xảy ra nếu như Cậu Núi Alpe biết được.
Cũng như phần lớn dân làng, Barbel từ lâu đã bị ám ảnh tò mò về ông già có cái vẻ đáng sợ mà mọi người gọi là "Cậu Núi Alpe". Ông ta sống đơn độc cùng với đàn dê trong căn nhà gỗ, tít trên núi cao. Mọi người đều hạ thấp giọng khi nói về ông ta, họ bị ấn tượng bởi dáng vẻ hoang dã và tính cách đáng ngờ của ông. Nỗi tò mò của Barbel mạnh đến nỗi chị ta ra sức tỏ vẻ thân thiện với Dete, những mong moi được một điều gì bí mật.

Barbel đến sống ở Dorfli chưa lâu, chính xác là từ ngày lấy chồng. Chị ta vẫn   xem boi tuoi mui   còn chưa quen hết mọi người quanh vùng. Còn Dete thì sinh ra ở Dorfli, cô đã sống ở đây suốt từ bé cho đến tận năm ngoái. Khi ấy mẹ cô mất. Cô được nhận làm   xem boi   hầu phòng tại một khách sạn ở Ragaz. Sáng nay cô đã từ đó trở về cùng với đứa trẻ. Hai dì cháu đi nhờ được chiếc xe chở cỏ khô một người bạn của Dete tới Mayenfeld, rồi từ đấy, họ đi bộ.
- Dete này, em có nghĩ ông cụ lúc nào cũng khó chịu không?
- Em cũng không biết nữa, Barbel. Chị cứ thử nghĩ xem, ông ấy đã bảy mươi tuổi và em thì mới hai mươi sáu... Mẹ em sống ở Domleschg và ông ấy cũng thế... Em biết rất nhiều chuyện, nhưng em không muốn người ta cứ nói đi nói lại... Ông ấy hẳn sẽ rất giận!
- Em có thể nói được mà. - Barbel tiếp tục. - Đừng sợ gì cả. Chị sẽ giữ mồm giữ miệng. Thà chết còn hơn tiết lộ bí mật.
- Thôi được, nhưng chị phải câm như hến đấy, nhớ không?
- Chị sẽ câm như hến, xin hứa!

Dete liếc nhìn xung quanh... Không ai có thể nghe được điều cô sắp nói. Heidi đã biến đi đâu từ lâu và Dete đã không nhận thấy sự vắng mặt của nó.
- Nó đâu rồi? - Cô tự hỏi. - Không có ai trên đường cả.
- Nó kia thôi! - Barbel reo lên. - Nhìn kìa... Ở trên sườn   xem boi qua ngay sinh   dốc ấy. Nó đang ở chỗ thằng Pierre cùng đàn dê... Hôm nay, thằng bé lên muộn quá... Hừm! Như thế càng tốt, thằng bé sẽ trông nom con bé.
- Ôi! Nó chẳng cần đến sự trông nom đặc biệt gì đâu... Nó là một đứa trẻ thông minh so với tuổi... Nó đã biết lý sự và chẳng hề quên những gì nhìn thấy. Thật vừa hay cho nó khi sống ở trên kia, vì Cậu Núi Alpe chỉ có hai con dê và túp nhà... Không có gì quá ghê gớm.
- Chị cứ tưởng ông ấy giàu chứ... Trước kia... - Barbel nói.
- Giàu à! Em cũng tin như thế lắm! ông ấy đã từng sống ở một trong những lâu đài
đẹp nhất Domleschg.

- Không thể thế được!
- Có đấy, có đấy... Bố mẹ ông ta đã từng sở hữu những cánh rừng lớn và rất nhiều trang trại. Họ có hai người con trai. Người con thứ, một thanh niên nghiêm túc và chừng mực, giúp   xem boi   đỡ cha cai quản cơ nghiệp, ông quan tâm đến đời sống của nông dân và tiều phu trong vùng. Ông thường xuyên sống ở lâu đài và điều ông thích nhất là cưỡi ngựa trên các khu đất rộng mênh mông quanh đó. Người anh, Cậu Núi Alpe, lại thích ra thành phố chơi bời suốt đêm với những người bạn gặp trong các quán rượu hoặc sòng bạc. Thế rồi ông mất tất cả tài sản và làm cho gia đình mình khánh kiệt. Bố mẹ ông quá thất vọng, đã không chịu đựng được tình cảnh đó. Không lâu sau họ mất vì tủi hổ và xót xa. Còn về người em, ông đã rời quê hương xứ sở và không ai còn
gặp lại ông nữa. Cậu đã đăng lính ở Naple, và biến mất hút trong khoảng mười lăm năm.